Trong thế giới hiện đại, âm thanh thường bị coi là những tạp âm vật lý trôi tuột qua tai. Thế nhưng, tại những thung lũng đá vôi sương mù bao phủ của tỉnh Hòa Bình, tồn tại một thứ tần số âm thanh có khả năng bẻ cong thời gian, kết nối con người với thế giới siêu nhiên và mang sức mạnh chữa lành mãnh liệt. Đó là tiếng Cồng Chiêng của đồng bào dân tộc Mường.
Phần lớn du khách khi đến Hòa Bình chỉ dừng lại ở việc xem cồng chiêng như một tiết mục múa hát mua vui bên ché rượu cần. Đó là một sự hạ thấp di sản. Cồng chiêng Mường không sinh ra để làm công cụ giải trí. Nó là một cỗ máy mã hóa thời gian, là ngôn ngữ của Thần linh, là bản ngã của người phụ nữ Mường và là một bộ biên niên sử được đúc bằng đồng nguyên khối.
Bằng 20 năm kinh nghiệm lăn lộn qua các bản làng từ Mường Bi, Mường Vang đến Mường Thàng, Mường Động, Tín Việt Travel sẽ dùng lăng kính của Sinh thái học âm thanh và Nhân chủng học để "giải phẫu" di sản này. Chúng ta sẽ cùng nhau bóc tách những bí ẩn từ thuật luyện kim đúc chiêng, kỹ nghệ "bịt - mở" bằng bàn tay trần, cho đến cách những luồng sóng âm này va đập vào vách núi Karst để tạo nên một bản giao hưởng của đại ngàn.

Cồng chiêng Mường không thể được đánh giá trọn vẹn nếu tách nó ra khỏi không gian địa lý của tỉnh Hòa Bình. Âm nhạc Mường là kết quả của sự tương tác hoàn hảo giữa cỗ máy cơ học (chiếc chiêng) và thùng cộng hưởng khổng lồ (thiên nhiên).
Hòa Bình được bao bọc bởi hệ thống núi đá vôi (Karst) hiểm trở, xen kẽ là những thung lũng lòng chảo sâu thẳm. Khi dàn chiêng 12 chiếc cùng tấu lên, sóng âm không bị phát tán loãng ra không trung như ở đồng bằng. Nó đập vào những vách đá vôi sừng sững, dội ngược trở lại thung lũng, tạo ra một độ ngân vang (Reverb) và độ trễ (Delay) tự nhiên vô song. Chính đặc tính sinh thái học này khiến tiếng chiêng Mường luôn mang một âm hưởng trầm mặc, rền rĩ, len lỏi qua từng tán cây cổ thụ, dội từ mặt hồ Thủy điện lên tận những bản làng nằm vắt vẻo trên mây. Tiếng chiêng là tiếng nói của núi rừng đang hồi đáp lại con người.
Dưới góc độ vật lý học, cồng chiêng phát ra những tần số rung động cực thấp nhưng có sức xuyên thấu mạnh mẽ. Khi người nghệ nhân gõ dùi vào núm chiêng, sóng âm truyền qua không khí, trực tiếp tác động vào cơ thể người nghe. Sự rung động có nhịp điệu đều đặn của chiêng Dàm (chiêng trầm) có khả năng đồng bộ hóa với nhịp tim và sóng não con người, đưa não bộ từ trạng thái Beta (căng thẳng) xuống trạng thái Alpha (thư giãn, thiền định). Đó là lý do vì sao khi đứng giữa một vòng chiêng Mường, lữ khách luôn cảm thấy một sự bình an, tĩnh tại và mọi muộn phiền dường như tan biến.

Không phải miếng đồng nào gõ lên cũng thành tiếng chiêng. Sự ra đời của một chiếc chiêng báu là cả một quá trình thuật luyện kim mang đậm màu sắc huyền bí.
Người Mường xưa không tự đúc chiêng mà thường trao đổi với các phường đúc đồng từ dưới xuôi hoặc mua từ Lào, Campuchia. Tuy nhiên, họ có bí quyết thẩm định vật liệu cực kỳ khắt khe. Một chiếc chiêng Mường chuẩn phải được đúc từ hợp kim đồng pha thiếc, đôi khi có pha thêm một tỷ lệ nhỏ vàng hoặc bạc để tạo độ ngân vang thanh thúy. Nếu pha quá nhiều đồng, tiếng sẽ bị đục và nặng. Nếu pha quá nhiều thiếc, chiêng sẽ giòn, gõ mạnh dễ nứt vỡ. Tỷ lệ pha trộn là một "mật mã" được giữ kín qua nhiều thế hệ thợ đúc.
Qua thời gian sử dụng, đánh đập nhiều, mặt chiêng sẽ bị dão, làm sai lệch tần số âm thanh (gọi là chiêng bị "khê" hoặc "lạc giọng"). Lúc này, bản làng phải mời những nghệ nhân Chỉnh chiêng (Thầy chiêng) đến. Thầy chiêng không dùng máy móc đo đạc. Vũ khí duy nhất của họ là một chiếc búa gỗ nhỏ và một đôi tai đạt đến mức độ "Tuyệt đối" (Absolute pitch). Họ xách chiếc chiêng lên, gõ nhẹ, nhắm mắt lắng nghe độ ngân của từng gợn đồng. Sau đó, họ dùng búa gỗ gõ tỉ mỉ vào hàng ngàn điểm li ti trên mặt sau của chiêng để dồn sóng âm về đúng núm trung tâm. Một vết gõ sai có thể làm hỏng hoàn toàn chiếc chiêng trị giá bằng cả chục con trâu. Việc chỉnh chiêng vì thế được coi là một nghi lễ thiêng liêng.

Biên chế dàn chiêng Mường là một trong những hệ thống cấu trúc âm nhạc dân gian chặt chẽ và mang tính tư duy số học cao nhất ở khu vực Đông Nam Á.
Dàn chiêng chuẩn của người Mường Hòa Bình bao gồm đúng 12 chiếc. Tại sao không phải là 10 hay 15? Con số 12 là biểu tượng của 12 tháng trong năm theo Lịch Đoi (hệ thống lịch bằng thẻ tre cổ xưa của người Mường). Sự luân chuyển từ chiếc chiêng số 1 đến chiếc chiêng số 12 mô phỏng lại chu kỳ xoay vần của vũ trụ: Mùa xuân gieo hạt, mùa hạ chăm lúa, mùa thu gặt hái và mùa đông nghỉ ngơi. 12 chiếc chiêng khi tấu lên cùng lúc chính là lời khẳng định về sự xoay vòng bất diệt của thời gian, cầu mong mưa thuận gió hòa cho 12 tháng trọn vẹn.
12 chiếc chiêng không có kích thước bằng nhau, mà được vuốt nhỏ dần, chia thành 3 lớp âm sắc tạo nên một cấu trúc xã hội thu nhỏ:
Sự hòa quyện của 3 bộ chiêng này tạo nên nghệ thuật đa điệu (Polyphony) xuất sắc, nơi không có chiếc chiêng nào lấn át chiếc nào. Tất cả phải lắng nghe nhau để tạo ra một khối âm thanh đoàn kết, mô phỏng lại tính cách nhường nhịn, tương trợ của cộng đồng người Mường.
Cùng với nét đẹp văn hóa Mường, những ai yêu thích tìm hiểu đời sống bản địa vùng cao cũng thường kết hợp đăng ký tour 3 ngày 2 đêm săn hoa tam giác mạch Hà Giang để trải nghiệm thêm tiếng khèn và nếp sống của đồng bào H'Mông.

Đây là một điểm chấn động về mặt nhân chủng học. Nếu ở hầu hết các dân tộc Tây Nguyên (như Ba Na, Gia Rai, Ê Đê), cồng chiêng là thứ vũ khí biểu dương sức mạnh dành riêng cho phái mạnh (nam giới), thì ở xứ Mường Hòa Bình, nghệ nhân tấu chiêng xuất sắc nhất lại là những người Phụ nữ.
Hình ảnh người đàn bà Mường gắn liền với cồng chiêng mang một ý nghĩa sâu xa về chế độ mẫu hệ tàn dư và sự phồn thực. Phụ nữ đại diện cho đất mẹ, cho sự sinh sôi nảy nở. Việc họ cầm dùi gõ chiêng chính là hành động "đánh thức" vạn vật, gọi lúa ngô mau lớn, gọi con cái mau trưởng thành. Họ khoác lên mình bộ trang phục truyền thống tinh tế: Chiếc khăn xếp trắng muốt trên đầu tượng trưng cho lòng chung thủy, chiếc áo pắn (áo ngắn) lụa tơ tằm ôm sát cơ thể, chiếc váy đen dài đến gót chân và nổi bật nhất là cạp váy dệt hoa văn rực rỡ ôm trọn vòng eo. Khi tấu chiêng, họ không đứng yên mà bước đi uyển chuyển, thân hình nhún nhảy nhẹ nhàng theo từng nhịp đồng.
Sự tinh tế của người phụ nữ Mường nằm ở kỹ thuật Xách chiêng. Họ dùng một tay luồn qua sợi dây da để xách chiếc chiêng lơ lửng ngang ngực (sao cho mặt chiêng hứng trọn âm thanh đập vào lồng ngực mình). Tay xách chiêng không hề giữ nguyên. Các ngón tay của họ liên tục chạm vào, ấn nhẹ, hoặc mở bung ra khỏi mặt sau của chiếc chiêng. Kỹ thuật này gọi là "Hãm âm".

Đối với người Mường, tiếng chiêng là cuốn "hộ chiếu" đi kèm một vòng đời. Nó có mặt ở mọi cột mốc Sinh - Lão - Bệnh - Tử.
Khi một sinh linh cất tiếng khóc chào đời, một người đàn ông lớn tuổi trong họ sẽ ra trước hiên nhà sàn, dùng dùi gõ 3 tiếng chiêng thật dõng dạc. Tiếng chiêng này xé toạc không gian tĩnh lặng của núi rừng, mang 3 ý nghĩa: Thông báo cho xóm giềng nhà có thêm đinh (con trai) hoặc thêm mẹt (con gái); xua đuổi tà ma quỷ dữ đang dòm ngó; và đặc biệt là "Gọi" bà Mụ (nữ thần bảo hộ trẻ sơ sinh) về chứng giám, phù hộ cho đứa trẻ hay ăn chóng lớn.
Vào dịp Tết Nguyên Đán, cồng chiêng mang trong mình năng lượng dương mạnh mẽ nhất thông qua hình thức Phường Xắc Bùa (Xách Bùa). Đội chiêng 12 người, dẫn đầu bởi ông Trùm Bùa, sẽ đi gõ cửa từng nhà trong bản. Họ đánh bài Phát Rác để xin vào cửa, đánh bài Lên Nhà khi bước lên bậc thang, và ngồi quanh bếp lửa đánh bài Chúc Tết. Âm thanh xắc bùa rộn rã râm ran khắp các thung lũng từ đêm Giao thừa đến Rằm tháng Giêng. Tiếng chiêng đập vào vách gỗ nhà sàn, rũ bỏ hết những xui xẻo ốm đau của năm cũ, mời gọi tài lộc, sức khỏe tràn vào nhà. Gia chủ sung sướng đáp lễ bằng những vò rượu cần ngọt lịm và những vuông thịt lợn bản béo ngậy.
Sự vĩ đại và linh thiêng nhất của cồng chiêng nằm ở không gian Đám hiếu (Đám tang). Khi có người khuất núi, không khí bản làng chùng xuống. Bộ chiêng Dàm (chiêng trầm) được thỉnh xuống. Lúc này, tiếng chiêng không còn réo rắt mà trở nên chậm rãi, bi thương, gõ theo những nhịp ngắt quãng đầy nức nở. Ông Thầy Mo mặc áo thụng, tay cầm kiếm gỗ, bắt đầu đọc hàng vạn câu thơ trong sử thi Mo Mường để kể lại cội nguồn vũ trụ và công lao người đã khuất. Tiếng chiêng lúc này đóng vai trò là "Cỗ xe âm thanh" hộ tống linh hồn. Nó soi đường chỉ lối, giúp linh hồn người chết vượt qua dòng Suối Chờ Nạm, băng qua Núi Pưa, an toàn cập bến Mường Ma (cõi vĩnh hằng của tổ tiên) mà không bị lạc lối thành ma trôi quỷ dạt.
Nếu tiếng cồng chiêng mang lại cảm giác thiêng liêng giữa núi rừng Hòa Bình, thì hành trình 3 ngày 2 đêm khám phá hồ Ba Bể và thác Bản Giốc lại mang đến một khoảng không gian sinh thái hoang sơ đầy thư thái tương tự.

Du lịch không chỉ là đi để nhìn, mà đi để "nghe" và "hiểu". Để tránh việc phải xem những tiết mục cồng chiêng bị bóp méo, "sân khấu hóa" tại các điểm du lịch xô bồ, Tín Việt Travel cung cấp cho bạn 3 tọa độ thưởng thức di sản nguyên bản nhất.
Nằm trên con dốc đường Tây Tiến (Thành phố Hòa Bình), đây là bảo tàng tư nhân đầu tiên tái hiện một xã hội Mường thu nhỏ.
Tân Lạc là trung tâm của "Nhất Bi" – cái nôi văn hóa Mường lớn nhất.
Bản Ngòi là một ốc đảo biệt lập nằm giữa lòng hồ Thủy điện Hòa Bình, chưa có đường ô tô vào, chỉ tiếp cận bằng thuyền.

Sự phát triển mạnh mẽ của du lịch cộng đồng đang đặt cồng chiêng Mường trước nguy cơ bị "Thương mại hóa" (Commercialization). Với tâm thế của những người làm du lịch bền vững, chúng tôi kêu gọi lữ khách tuân thủ các quy tắc sau:
Lời Kết Của Một Bản Giao Hưởng Bất Tử
Văn hóa cồng chiêng của dân tộc Mường không chỉ là những mảng đồng gồ ghề. Nó là sự đọng lại của những giọt mồ hôi bên lò luyện kim nóng rực, là đôi bàn tay hãm âm chai sần của những người mẹ, và là bộ lưu trữ tinh thần của một nền văn minh rực rỡ bên đôi bờ sông Đà.
Trải qua hàng ngàn năm, vượt qua sự ăn mòn của thời gian và sự xâm lấn của văn hóa hiện đại, tiếng chiêng Mường vẫn kiên định vang lên. Nó nhắc nhở con người ta về cội nguồn, về sự giao hòa giữa đất, trời và nhân sinh quan sâu sắc.
Qua bản phân tích đồ sộ dưới lăng kính sinh thái âm thanh và nhân chủng học này, Tín Việt Travel hy vọng đã trao cho bạn một chiếc "chìa khóa" tri thức vô giá. Lần tới, khi bánh xe của bạn lăn qua những con đèo mù sương của Hòa Bình, nếu văng vẳng nghe thấy một hồi chiêng trầm rền dội ra từ vách núi, xin hãy dừng lại, nhắm mắt và thở thật sâu. Bạn đang được tắm mình trong một liệu pháp chữa lành vĩ đại nhất của đại ngàn đấy!
Hành trang tri thức đã sẵn sàng, liệu bạn có muốn chúng tôi thiết kế riêng một lộ trình "Du lịch Sinh thái m Thanh" để bạn tự tay gõ lên chiếc chiêng cổ 200 năm tuổi tại nhà một vị Lang Đạo cuối cùng của xứ Mường Bi không?
Ý kiến bạn đọc
Những tin mới hơn
Những tin cũ hơn
Chúng tôi trên mạng xã hội