Có một nghịch lý trong kỷ nguyên hiện đại: Chúng ta càng kết nối nhiều trên mạng xã hội, tâm hồn chúng ta lại càng trở nên trống rỗng và kiệt quệ. Đôi khi, thứ xa xỉ nhất không phải là một đêm ngủ tại resort 5 sao rực rỡ ánh đèn, mà là sự im lặng tuyệt đối của một hòn đảo không có tiếng còi xe, nơi ranh giới duy nhất là chân trời và đại dương mênh mông.
Nếu bạn đang khao khát một cuộc trốn chạy như thế, hãy nhìn về phía biển Đông, nơi cách đất liền Quy Nhơn 24km. Ở đó có một "ốc đảo giam giữ thời gian" mang tên Cù Lao Xanh.
Cù Lao Xanh không hào nhoáng. Nó từ chối sự xô bồ của những trào lưu du lịch công nghiệp. Ở đây, thiên nhiên nắm quyền làm chủ, và con người chỉ là một nét điểm xuyết khiêm nhường. Bằng góc nhìn khắt khe của những kẻ trót đam mê sự nguyên bản và nghệ thuật nhiếp ảnh phong cảnh (Landscape Photography), chúng ta sẽ cùng nhau bóc tách lớp vỏ bọc thô ráp của hòn đảo này.
Hãy tắt chuông điện thoại và cùng Tín Việt Travel bước lên thuyền và để những cơn sóng biển gột rửa những mỏi mệt của thị thành!

Cù Lao Xanh đòi hỏi một sự đánh đổi. Để chạm được vào viên ngọc này, bạn phải trải qua một hành trình gập ghềnh trên mặt sóng.
Ngay khi chiếc cano xé sóng rời khỏi cảng Hàm Tử, nhịp đập hối hả của thành phố lập tức lùi lại phía sau. Quãng đường 30 phút trên biển là một nghi thức "thanh tẩy" (Detox) đúng nghĩa. Hơi muối biển mặn chát xộc vào khoang mũi, gió rít bên tai bẻ gãy mọi âm thanh của những tin nhắn công việc giục giã. Khi mũi tàu cập bến cầu cảng Nhơn Châu, đập vào mắt bạn là một màu xanh bạt ngàn của cây cối phủ kín núi đồi, xen lẫn những mái nhà ngói đỏ lúp xúp của ngư dân. Không có những tòa nhà kính chọc trời, không có đèn giao thông. Cù Lao Xanh ép bạn phải sống chậm lại theo nhịp đập của thủy triều.

Cù Lao Xanh là một bảo tàng địa chất ngoài trời, nơi Đá và Ánh Sáng kể câu chuyện của thời gian.
Được người Pháp xây dựng từ năm 1890 trên đỉnh núi cao 119m, ngọn hải đăng này không chỉ là một công trình hàng hải, nó là một chứng nhân lịch sử rêu phong.
Kiến trúc tháp đèn là sự pha trộn kỳ lạ giữa sự thực dụng của trường phái kiến trúc quân sự Pháp và nét trầm mặc của phương Đông. Những khối đá tảng khổng lồ màu xám đen được ghép khít vào nhau sừng sững đối chọi với bão táp suốt hơn một thế kỷ. Bên trong là hệ thống cầu thang xoắn ốc bằng gang nguyên khối.
Hãy leo lên đây vào lúc 17:00 chiều. Đứng ngoài ban công tháp đèn, bạn sẽ thâu tóm được trọn vẹn cả hòn đảo, đón cơn gió lộng thổi tung tóc và nhìn mặt trời từ từ chìm xuống mặt biển, nhuộm đỏ cả một vùng vịnh Quy Nhơn phía xa xa.
Nếu ngọn hải đăng là tác phẩm của con người, thì Bãi Đá Thảo Nguyên lại là kiệt tác của sự cuồng nộ tự nhiên.
Hàng vạn tảng đá mồ côi khổng lồ bị sóng và gió bào mòn qua hàng triệu năm, tạo thành những hình thù dị biệt: có tảng nhọn hoắt như mũi chông đâm toạc bầu trời, có tảng lại tròn vành vạnh xếp chồng chênh vênh lên nhau. Len lỏi giữa khe đá khô cằn ấy là những thảm cỏ xanh rì và dây leo hoang dại dẻo dai bám rễ. Đây là khung cảnh mang đậm chất dã sử (Epic), nơi bạn cảm nhận rõ rệt sự yếu ớt của con người trước quy mô vĩ đại của Trái Đất.

Đừng để vẻ ngoài gai góc của hòn đảo đánh lừa bạn. Ẩn dưới mặt nước sâu là một sự sống mềm mại, rực rỡ và mong manh đến nhói lòng.

Với những nhà sáng tạo nội dung và nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp, Cù Lao Xanh không phải là nơi để chụp ảnh selfie. Đây là đấu trường của Kỹ thuật Phơi sáng dài (Long Exposure) và Nhiếp ảnh Thiên văn (Astrophotography).
Để lột tả sự chuyển động dữ dội của sóng biển va đập vào vách đá tĩnh lặng, bạn cần đóng băng thời gian bằng kỹ thuật phơi sáng.
Cù Lao Xanh cách xa đất liền nên sự ô nhiễm ánh sáng nhân tạo gần như bằng không. Đây là điều kiện hoàn hảo để chụp thiên văn.
Xem thêm: Vivu du lịch Đà Nẵng giá rẻ

Nếu bạn đi tour Cù Lao Xanh trong ngày (sáng đi chiều về), bạn mới chỉ chạm vào lớp vỏ của hòn đảo. Phải ở lại qua đêm, bạn mới thực sự nếm được cái tình người mặn mòi nơi đây.

Sự nguyên sơ luôn đi kèm với những rào cản. Để có một chuyến "Digital Detox" hoàn hảo, hãy ghi nhớ những quy tắc sống còn sau:

Lời Kết Đọng Lại Trong Từng Hơi Thở Của Biển
Trong một thế giới luôn ép chúng ta phải chạy thật nhanh, Cù Lao Xanh là một bến đỗ buộc ta phải dừng lại. Nó không chào đón những lữ khách ồn ào mang theo âm nhạc điện tử chát chúa hay những đòi hỏi dịch vụ năm sao. Hòn đảo này chỉ mở lòng với những ai biết trân trọng sự tĩnh lặng, biết cúi xuống nâng niu một nhành san hô nhỏ, và biết lắng nghe tiếng thì thầm của ngọn hải đăng già cỗi.
Qua lăng kính khảo cứu từ địa chất, sinh thái cho đến nghệ thuật nhiếp ảnh, Tín Việt Travel hy vọng đã bóc tách được linh hồn của viên ngọc bích này. Một chuyến đi Cù Lao Xanh đúng nghĩa không phải là bạn mang về bao nhiêu bức ảnh để "đăng Face", mà là bạn rũ bỏ được bao nhiêu mệt mỏi, tái tạo được bao nhiêu năng lượng cho tâm trí mình.
Hãy gói gém vài bộ quần áo mỏng, cất kỹ chiếc laptop, cầm theo chiếc máy ảnh và để cho tâm hồn bạn được một lần "đi lạc" giữa đại dương mênh mông của đá và gió biển!
Ý kiến bạn đọc
Những tin cũ hơn
Chúng tôi trên mạng xã hội